Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

THƠ BẠN TẶNG NP

THƠ CÙA BẠN

LÀ THƠ THÔI...
22:06 1 thg 12 2012Công khai127 Lượt xem17
 
  tặng .....P!

Cơn gió nào kỳ lạ.
Từ phương nam thổi về
Ôi hương gió đê mê..
Lửa lòng em bùng cháy!..


Cơn gió yêu thương ấy! 
Xin ở lại bên em!
Thổi cho má hồng thêm
Cho môi tròn căng mọng!

Cho mềm thêm mái tóc..
Chảy xuống đầy ngực căng!
Ơi cơn gió phương nam ..
Cuốn hồn em đi mãi...

lenguyenha

MIỀN TAO NGỘ


MIỀN TAO NGỘ
        *********
     
Ơi cô bé vội vàng chi quá!
Vừa tan trường Cố đạp nhanh qua
Chân đứng đợi cả giờ không mõi
Sao vô tình không thấy người ta

Trưa nắng hạ giữa ngàn áo trắng
Cô láng giềng tuổi chớm mười lăm
Như ngọc lan tắm ánh trăng rằm
Anh cũng biết…đường còn xa lắm

Anh cũng biết đường còn xa lắm…..
Nhưng không ngờ quá ba mươi năm

Namphong

MỘT NÉN HƯƠNG CHO NHÀ THƠ



.......
MỘT NÉN HƯƠNG VỈNH BIỆT NHÀ THƠ- NGHỆ SĨ  TÔ KIỀU NGÂN
                                  *********************
Ngắt một chút mây trên lăng TỰ ĐỨC Thả vào mắt em thêm một thoáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào e tan nát lòng ai….
                    (Giong huế…TÔ KIỀU NGÂN)

            Kiếp tằm thôi hết vương tơ
     Còn nghe tiếng sáo lời thơ thuỡ nào
         Âm trầm như trút niềm đau
    Âm cao tựa sóng dạt dào bãi xa
 TÔ KIỀU NGÂN một bóng câu qua
   Tao đàn bụi bám vàng sân hửng hờ.
Hai mươi lăm năm nắn nót Tiếng Thơ
  Thân tằm một cỏi bơ vơ đi về…

NAMPHONG

LỜI TỰ TÌNH CỦA ĐÁ



LỜI TỰ TỈNH CỦA ĐÁ
            ***********
Xin lổi em :Anh quá nhiều gàn dở
Tội lổi nầy từ lúc mới mới sinh ra
Nên Thượng Đế không bằng lòng ban phước
Một linh hồn từ thế giới nào xa

Thế nên anh mang linh hồn tượng đá
Đứng ngìn năm nặng nổi xót xa
Nhìn người người cứ dẩm chân qua
Không thấu hiểu cho Hồn Của Đá

Trái tim ta từ lâu lạnh giá
Chợt một ngày ta tự hỏi chính ta?
Em ngọn lữa từ thiên hà xa lạ
Hay từ lòng khí quyển vụt ra?

Và em đốt tan ta thành mây khói
Đưa ta về một khối thạch anh
Xin được dấu hình em trong đá
Làm chứng nhân cho thực tế  …..đời ta
           

Em
Em hảy cười………..
Và tha thứ cho ta


 (Anh như đã thấy em cười...)lenguyenha

TỪ KHI EM LÀ NGUYỆT




Yêu em từ lúc mới mười ba
Cái thuỡ ngây thơ tuổi ngọc ngà
Ngày ấy trong tôi chừng như đã
Mơ rất nhiều rồi nhớ…. người ta….

Hoa kia vừa chớm cánh nỏn nà
Vẹt lá đùa mây Ngọc Lộ ra
Phao phao trắng nuột em mười bốn
Chưa điểm tàn canh sao vội xa!!!

Hương đồng cỏ nội thoảng đưa qua
Uyển chuyển ơi em quá mượt mà
Dáng ai thấp thoáng đùa trong lá
Em đến mười lăm Em của ta

Ta ôm em ngũ …trăng mười sáu
Oán trách người xưa say tĩnh say
Sao nở phụ phàng mang rao bán!?
Cắt nửa vầng trăng ….cắt nửa ta!!!!

Em hởi:

  “ Từ khi em là Nguyệt “

Namphong
(Gió nam)

GỠI RA NGOÀI ẤY


GỞI RA NGOÀI ẤY
12:32 22 thg 11 2012Công khai1 Lượt xem0

Tháng mười lần bước vào đông
Gió chướng từng cơn nghe tái tê lòng
Ngoài ấy mưa phùn mưa lất phất
Chắc là buồn...buồn lắm phải không em!?

Nắng ở đây không gắt gao như mùa hạ
Nắng bây giờ đúng nghĩa ...nắng phương Nam
Nghe bài hát :"gởi chút nắng vàng ra ngoài ấy"
Anh gói thêm chút tình... kèm gởi đến em đây


Dọi vào mắt cho tia nhìn nồng ấm
Ươm thêm hồng đôi má hây hây
Hong lên tóc đen huyền óng ả
Sáng long lanh theo tà áo em bay

Và như thế chừng như anh đã
Là chút nắng vàng gởi nhớ tới mùa đông

Namphong
(GIÓ NAM)
Viết cho HL

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

TRỐNG VẮNG


TRỐNG VẮNG


Trời cao bày đặt cảnh nhiểu nhương
Một túp lều tranh đứng bên đường
Xơ xác chong chênh ngày đón gió
Đêm tàn oằn oại đợi mù sương
Mặc khách tha phương chồn chân bước
Tao nhân dứt áo tưởng xem thường
Dấu hài Lan,Huệ,Như,..còn đó
Hương có xa rồi ...Gió vẩn vương!!!

Namphong